Monday, March 19, 2007

Chiều mưa...

Mưa Sài Gòn, đến thật bất ngờ... Đang nắng gay gắt, những tia nắng chiếu thẳng xuống cái mũ như muốn đâm thủng qua, đập vào cái đầu... thì bỗng dưng, hổng nói tiếng nào mưa cái rào xuống. Mưa đùng đùng cứ như là cô gánh nước lỡ trược chân. Để rồi sau đó lại hết, chắc tại cô gánh nước đó thấy ngại quá nên không gánh nước nữa... Trời hơi lạnh, không lạnh lắm đâu so với cơn mưa đất phú, nhưng cũng xua đi cái gắt gỏng, vô tình của mặt trời, xua đi cái nóng đất Sài thành. Hơi đất xông lên túi bụi...
Đi dạo trong gió, trong hơi lạnh nhè nhẹ, giữa những hạt nước bay bay... Tự nhiên thấy xao xuyến... Bao nhiêu kỉ niệm ấp về... Bởi KimKha là người tình cảm (hé hé), mà ngừ tình cảm thì có nhiều kỉ niệm vui buồn gắn với mưa, với cơn gió lạnh... Mà khỉ thật! Kỷ niệm vui thì nó ứ thèm trở lại, toàn là một mớ kỷ niệm buồn... Thê thảm quá!
Ê! Trời mưa nữa kìa... Nhìn ra ngoài thấy có nhiều ngươì đang chạy tìm chỗ trú... Cả những người vội vàng chạy đi, tay cầm theo dù mà không biết che bên nào cho khỏi ướt... Có cả một cặp đang đi trong mưa đang giành nhau một cái dù (sợ ướt)... Thậm chí có cả người con trai chịu ướt để che cho cô bạn mình khỏi ướt... Ôi! Hay thật! Những cơn mưa có một sức mạnh cho tình cảm thật nhỉ...
Cơn mưa đổ xuống, vô tình và trắng xóa. Để cho những rặng cây đứng thẫn thờ... Khuất sau màu trắng xóa của mưa... Hổng biết có phải sợ mưa không mà cây lặng thinh thế! Hê! Không phải đâu nhé! Cây cũng động đậy kìa, khi có một cơn gió vô tình thoảng qua... Mà sao cây lại lặng lẽ thế? Đứng lặng yên hổng nói tiếng nào...

Ngồi trong tiệm net, mấy cái máy quạt vẫn quay, lạnh càng lạnh... Cái lạnh nhè nhẹ khiến cho lòng ta thanh thản ghê. Bây giờ KimKha đang ngồi đây viết những dòng cảm xúc bất chợt này, mà thấy vui quá... Vui và thanh thản... Thử hỏi tại sao ta phải yêu trong khi KimKha hiện tại đâu có yêu mà lòng vẫn hạnh phúc? (Nói có vẻ biện minh cho việc KimKha hỏng có bồ quá!)
@TT: Giờ ĐL có mưa không? Vài hôm nữa TT xuống dưới này rùi lại được ngắm mưa Sài Gòn nhé! Năm ngoái, cũng ở thời điểm này, TT gửi cho TT một lá thư viết tay, rồi sau đó TT đã hồi âm lại cho TT trong một ngày mưa... Hơ! TT biết không... TT đang nhớ TT lắm lắm... Xuống Sài Gòn nhanh nhanh nhé! Để tụi mình đi ngắm mưa Sài thành...

Saturday, March 17, 2007

Cảm ơn BTC BKIT Open Quiz

BKIT Open Quiz là một cuộc thi đố vui của khoa CNTT, trong tuần lế Công nghệ Thông tin... Đây là cuộc thi lớn dành cho sinh viên khoa...
Và thật tuyệt, khi lớp của KimKha - MT06LT02 - đã lọt vào bán kết với chiếc vé hạng nhất... Mặc dù không thể đi xa hơn, nhưng đó là một tập thể vững mạnh và thật tuyệt vời... Vài dòng cảm nhận nhé!!

Cuộc chiến có lẽ thuộc loại khó khăn và gay cấn nhất phải là trận bán kết 3 - lớp của K2006 dưới LT. Tuy là lớp mới, nhưng thật sự làm bà con khán giả phục sát đất khi liên tiếp bám sát điểm với các anh chị lớp trên... Tiếng cổ vũ thiết tưởng có thể làm tung phòng Chuyên đề, những giây phút lặng thinh nghẹt thở, những tiếng vỗ tay reo hò có thể vang xa hàng cây số... và những nụ cười... Tất cả đã tạo nên một trận đấu tuyệt không thể tưởng...
K2006, đứng bên cạnh K2005 và K2004, không hề run sợ. Thật sự nghẹt thở, khi vòng cuối - Best Update - đồng loạt 3 đội đều chọn điểm cược 50, kết quả vẫn là bằng nhau: 140 rồi 190... Tinh thấn của các sĩ tử căng thẳng hết mức, vì một câu hỏi + một quyết định + một câu trả lời = chiếc vé vào chung kết... Nghe câu hỏi = căng thẳng suy nghĩ, kết thúc câu hỏi = một câu trả lời quyết đoán, trả lời xong = nín thở...

Fair play đến phút cuối... Cuộc chiến kết thúc với phần ưu tiên cho K2004, và để mừng cho sự kiện này cả ba đội đến bắt tay chúc mừng nhau và đặt niềm tin vào K2004...
Hãy xem chúng ta đã đạt được những gì. Thắng không kiêu, thua không nản... Tất cả thể hiện qua những cái bắt tay, những nụ cười, những lời chúc, những lời trò chuyện... và có cả những cái ôm nhau...

BKIT Open Quiz đã thành công tốt đẹp đúng không các bạn!

Thursday, March 1, 2007

Đầu tháng 3

Coi bộ tháng này KimKha lên mạng dài dài đây!
Tự nhiên lại có hứng lên mấy cái diễn đàn để spam... he he he... mà KimKha thì trước khi đi làm blog thì được mệnh danh là "trùm spam chất lượng" đó nhé! Cứ nghĩ đến việc vô mấy cái diễn đàn làm bùm xèng lên. Gậy chiến tranh tới tấp rồi sau đó đứng ở giữa làm người hoà giải => KimKha luôn luôn là anh hùng mà (he he he, nham nhở quá!). Bây giờ, KimKha mà quay lại với mấy cái diễn đàn thì chắc các diễn đàn lại bị nổ tung lên cho mà coi...

Bắt đầu học kỳ 2 rùi mà KimKha vẫn thấy thích đi chơi quá. Chắc phải chỉnh đốn lại thôi... Học kỳ một mới có điểm thi một môn, hic, 5 điểm, hix xém rớt... bùn (nhưng vẫn cười nè...). Còn mấy môn nữa thì hơi run... hic...
Hôm trước học Kỹ thuật lập trình. Úi má ơi! Ông thầy chiếu slide lên bảng, đó ai mà tìm ra một từ tiếng Việt nào... hic... Đã vậy thầy còn hỏi một câu: "Ủa? Chớ bộ học kỳ một các em học môn Nhập môn điện toán bằng tiếng Việt hả?" Sốc vì câu này... Thầy bảo, CNTT thì phải học sách tiếng Anh, làm quen với môi trường tiếng Anh, bởi vậy nên thầy dạy bằng tiếng Anh là đúng rùi... bùn tiếp, vì trình độ tiếng Anh của mình thuộc loại nhất nhì từ trên xuống. Giáo trình thầy đưa ra, thầy nói nếu em nào rảnh thì tìm cuốn Programming dày khoảng ngàn mấy trang mà đọc (đọc đời xong xong đây!), còn nếu không rảnh thì có thể đọc cuốn tóm tắc của thầy. Mà cái cuốn đó nhìn vô hiểu gì chết liền đó!
Hok biết rùi mọi chuyện sẽ đi vào đâu...

Sắp tới ngày 8-3, chắc tới ngày đó không đi học luôn mất. Lên lớp thì mấy đứa lại đòi quà... khiếp! Còn nữa, ngày 19-3 là sinh nhật chị Tâm và tỷ tỷ bian... hic! Tỷ tỷ thì quên mất địa chỉ rùi nên chắc hok có tặng thiệp mừng được. Còn Chị Tâm thì... hic... lại khổ vì cái vụ bị Chị Tâm kéo tai lôi đi xềnh xệch vì không mua quà... hok biết tính sao khi tiền trong túi cứ vơi dần theo số lần lên mạng...

Tháng 3... Khung trời vẫn tươi đẹp như muôn ngày muôn tháng...

Friday, February 23, 2007

Hết tết rùi...

Hôm nay là mùng bảy. "Mùng bảy gãy niêu" (Niêu nhà mình chắc gãy từ mùng ba còn gì:(), vậy là hết tết rùi, chuẩn bị vào SG chiến đấu tiếp...
Hôm qua, đi chơi với thằng Quốc, xuống chỗ mấy đứa bạn... Hổng biết nghĩ sao mà tui với thằng đó đi xe đạp, cuốc xuống tận 5Km... trên con đường đầy kỉ niệm...
Một thời đã lang thang trên đoạn đường thân quen, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, thả hồn theo mây gió, theo những ước mơ... Mơ màng đến tương lai, chân thật vô cùng đến hão mộng... Những câu chuyện một thời liên tiếp chạy về, khiến 2 đứa vui lắm, cười đến chảy nước mắt. Quá khứ đúng là một thời hào hùng tươi đẹp, mỗi khi ta nhớ về thì ta lại ao ước một lần trở lại - ta vốn ích kỷ mà...

Đến nhà mấy đứa bạn... Thằng Kiểu đúng là tài, sau khi đi lên Tây Nguyên học được 1 năm rưỡi mà nó khác hẳn: Đánh bi-a giỏi, mà đàn ghita cũng giỏi, lại còn nhận học bổng nữa... Ngồi túm tụm hát bài "Cây đàn Cha-py", rồi buồn buồn theo bài "Tuổi hồng thơ ngây"...
Thằng Quốc hổng biết vô SG làm gì mà vô sớm thế, mới mùng sáu đã vô. Thế là buổi chiều đó chia tay sớm...

Hôm nay thì buồn hơn... Chỉ biết nằm nhà, dĩ nhiên là với cuốn Lập trình C - món yêu thích của mình... Lên mạng được một tý thì cúp điện T.T... Chiều lại lên mạng tiếp, đọc được trong blog của Nguyệt Quế dòng chữ chào mừng sự kiện đặc biệt: Kết nghĩa huynh muội... Vậy là mình được làm đại ca rùi (từ trước tới giờ toàn làm tiểu đệ không hà...), phải người lớn tý, 20 tuổi còn gì....

Sunday, February 18, 2007

Mùng hai họp lớp...

Cái lớp 12H đúng là lớp Heo, lại trúng năm con heo nữa nên khỏi nói là tụi nó quạy như thế nào...

Hẹn trước là tại cổng trường vào lúc 7h00. Kết quả thực hiện rất tốt chuyện địa điểm, chểnh mảng việc thời gian... Thời gian của lớp H được định nghĩa là một sợi dây thun dài 2m, khi kéo ra có thể dài 20m. Bởi vậy nên đến 8h30 mới đến đầy đủ các mặt anh tài... Bàn qua bàn lại ì xèo, kết quả tận 9h00 mới khởi hành á! Thiệt pótay "lớp H chúng tôi"...
Nói tới câu "Lớp H chúng tôi" mới nhớ mấy câu slogan:
Nữ lớp H: Hiền Hậu
Nam lớp H: Hào Hoa
Tập thể lớp: HHợp
Làm công tác: Hăng Hái
Học sinh H: Ham Học
Và lại còn: Hay Hát

Nghĩ lại một thời hào hùng của lớp H... Có slogan nè, có logo nè, có bài hát truyền thống nè, có bài vè lớp nè, có báo tường nè, có Sổ Lưu niệm nè, có Album nè, có nhật ký nè,... vân vân và vân vân... Nhiều không thể kể nổi... Cái lớp H 41 cái đầu, 42 ý tưởng là thế, mà ý tưởng nào cũng làm cả (mặc dù thành công được một nửa thôi...)
Lớp H là một lớp cực kỳ năng nổ ở trường, đứng sánh cùng mấy lớp chọn của trường, và ngày tổng kết cuối năm thì... không có lần khen thưởng nào là không có lớp H, mà nói thật, kể cả những lần bị khiển trách, kỷ luật cũng có mặt luôn... Tới 41 khuôn mặt, 41 tính cách khác nhau, ngồi bên nhau, chung tay xây dựng lớp H thành một lớp hùng mạnh, chính vì những ý tưởng "điên rồ" của tụi nó nên lớp H có một thời hào hùng khó có lớp nào sánh bằng... mặc dù có nhiều ý tưởng bị trường phản đối... he he he
Bây giờ, những khuôn mặt thân quen ấy đang tề tựu nơi đây, ngồi bên nhau, không phải để nhắc lại một thời hào hùng đó đâu nhá, mà để viết tiếp những trang hào hùng... Sử ký lớp H đang một ngày một dài ra...

Đi ăn lẩu ạ! Tất cả là 30 mống, chia làm 4 mâm. Mà nói chia là chia vậy chứ gần một nửa các bạn là "ăn đứng", hổng phải là không có chỗ ngồi mà là đứng để đi tới mâm khác "ăn ké" => Chiến tranh nổ ra ngay, cuộc chiến giữa người đi săn tìm món lạ và người bảo vệ lánh thổ bắt đầu, chiến thắng thuộc về kẻ đi săn... he he:yes: Nhưng khi kẻ thắng về chỗ của mình thì nồi lẩu đã hết... Lý do: Khi kẻ đi săn đam mê chiến thắng thì những kẻ "bại trận" chuyền nhau các món ăn trong nối lẩu mà "sực" :lol:
Kế tiếp là màn Karaoke... Đây là món sở trường của KimKha... Mới vô chơi liền bài Happy New Year, kích động phong trào hát của lớp H, trong khi tụi nó đang chọn bài... Sau đó là liên khúc từ tình cảm đến nhạc bốc... hà hà... Thằng KimKha của bà con chỉ hát mấy bài bốc bốc tý thôi, vừa hát vừa nhảy đùng đùng, tới mấy bài tình cảm thì để cho mấy đứa bạn hát, mình lên nhảy đầm... he he...
Sau đó, lại đi ăn tiếp... Lớp H mà, lớp heo mà. Ra đầm Cù Mông ăn ốc ạ, ngồi trong nhà sàn, gió thổi lồng lộng, mát rượi. Mà nói thiệt, bọn này ăn nhanh khiếp, mới dọn ra là hết sạch, chỉ còn để lại rau răm. Chà... thế là lại khuyến khích "ăn thi" rau răm. He he he... đúng là đủ trò...
Lớp H là thế! Nhí nhảnh là thế! Ăn nhiều là thế, mà cũng bởi vì ăn nhiều nên ngay sau đó là tiếp tục đi ăn bánh canh... :D Gọi là ăn chiều đó! Hết cả một "lữ đoàn" ăn uống nên ngồi trong quán đâu có được, đành ngồi ngoài trời. Dàn quân ra, bỏ bánh tráng xuống, ngó qua ngó lại hết bánh tráng, thằng KimKha tức lắm! Người ta đem thêm bánh tráng ra, thằng KimKha chụp liền 2 cái ăn một mình, và lập tức bị tụi bạn "xử" liền... Úi má ơi! Tụi nó chơi hội đồng, đánh xong còn hỏi cái câu gây tự ái: "Mấy cái bánh tráng có bị sao không mầy?"... Pótay.com. Bạn bè cái kiểu đó đó, đánh người ta xịt khói còn hổng quan tâm mà quan tâm đến cái bánh tráng... Bùn...
Sau đó là... về. Tối rồi mà còn ở đó thì mấy đứa con gái bị ba má mắng thì tội nghiệp hén!

Trang hùng sử lớp H đến đây xin tạm dừng...

Friday, February 16, 2007

Mồng một tết

Tối hôm qua giao thừa...
Chạy qua nhà thờ, ì cổ làm những côn việc chuẩn bị cuối cùng cho mấy ngày lễ tết. Hic! Mấy người kia về trước hết rùi, chỉ còn tui với Cha (Linh mục) è cổ làm phần còn lại... Hic... Mấy cài bóng điện bị điên. Tức mình, thay mới toàn bộ, kết quả vẫn... không thèm sáng, cứ như trêu ngươi mình...
Sau đó về nhà... ăn tối lúc 9h00. Ắn tối xong ại bị má kéo lên cắm hoa... Bà má lại vẫn chơi chiêu cũ là khen mình cắm hoa đẹp để ép mình đi cắm hoa... năm nào cũng thế! Sau đó, tui ngồi một mình đón giao thừa với cái ti-vi...
Mấy đứa bạn trong xóm rủ đi nhậu từ hồi chiều, nhưng kẹt một nỗi mình không biết uống bia, rượu và còn phải làm nhiều việc nên thôi. Bây giờ thì tụi nó đang đốt pháo sáng đùng đùng, còn mình thì ngòi nhìn cái ti-vi chiếu pháo hoa. Pháo hoa năm nay xấu tệ!
Vậy là xong giao thừa... chán!

Sáng dậy 5 giờ rưỡi...
Đi nhà thờ ạ! Đi nhà thờ đầu năm gọi là hái lộc năm mới, rút một câu chúc đem về treo trong nhà chơi...
Xong lại đi tảo mộ... hà hà... cái này mới gọi là thú vị nè. Mộ của ông bà nội và cố nằm ở một chỗ cách nhà không xa lắm. Vì thế nên cả mấy nhà cùng đi... Ai cũng thích diện bộ đẹp nhất để... không phải là thăm ông bà mà là đem đi khoe... Mình thì chỉ thích mặc cái áo truyền thống khoa CNTT - ĐHBK, hè hè, để làm dóc đó mà... Còn ông anh mình thì mang luôn cả một đôi giày mới tinh, loại đôi giày dành cho những người đã đi làm đó! Mấy người kia cũng không kém đâu nhá! Mặc đủ loại áo màu mè hoa lá luôn...
Đi tới đâu là chào tới đó, vì xung quanh là nhà bà con lối xóm cả, nên gặp nhau phải cúi đầu chào, rồi thì chúc tết, rồi đi tiếp... Đó là lý do tại sao phải ăn mặc đẹp để đi tảo mộ đó. Đầu năm đâu ai thích nhìn mình trong trang phục cổ hủ đâu...:D

Kính thưa bà con.
Nãy giờ thằng KimKha chỉ có mô tả về một ngày đầu tiên của năm mới... Mà nó vẫn chưa nói về sự kiện đặc biệt hơn: Năm nay nó bước sang tuổi 20.
Bây giờ nó đã là người lớn. Nói là người lớn, nhưng thật ra nó vẫn nhí nhảnh như hôm nào...
Sáng nay, sau khi tan lễ nhà thờ, nó lon ton với mấy đứa nhỏ trong Giáo họ nói chuyện năm mới. Chạy chân sáo đi đóng cổng nhà thờ khi mọi người đã về hết... Vẫn thích cái trò đi "xin" tiền lì xì (cho vui thôi chứ biết chắc là hổng có ai cho)... Túm lại, mặc dù cuốn "KimKha sử ký" đã bước sang chương 20, nhưng giấy vẫn còn màu xanh lá nhí nhảnh như từ trước đến giờ...
KimKha bắt đầu viết blog từ cuối tháng 12 đó. Nhưng bài viết tâm đắc đầu tiên của nó là bài viết về năm mới... Nếu tính như vậy thì lần đâu tiên viết blog là lúc 20 tuổi... Vậy từ hôm nay, KimKha xin mạo muội ghi chữ "Blog tuổi hai mươi", mong bà con ủng hộ!

Sáng mùng một thế là hết! Chiều mùng một, theo dự tính, KimKha sẽ lên mạng viết blog và đi dạo ngắm cảnh đầu năm... Mai nay đi chơi với bạn. Hôm nay mùng một nên cũng ngại tới nhà bạn bè... Vậy nên hơi chán... Chỉ có lên viết blog mới thấy vui, và đó chính là lý do khiến thằng KimKha này sống chết cùng blog của nó và của bạn nó.

"Thíx" một nguời là như thế nào?

Có phải khi 'thix' một người bạn sẽ ...
- Hý hoáy tên của người đó lên bất cứ chiếc bàn nào trong lớp xui xẻo bị bạn 'túm' phải.
- Lúc nào trong đầu bạn cũng "lũ lụt" hình ảnh của nguời ấy. Để khi có một tẹo nào liên quan hay giống giống là ngay lập tức "Ah, cái này người ấy cũng có!"
- Nghĩ về người đó cuối cùng trước khi ngủ và nhớ đến nguời đó đầu tiên khi thức dậy.
- "Thix" một người là khi người đó có những điểm mình không thể "mê" được nhưng vẫn tìm được lý do chính đáng để thông cảm.
- "Thix" một nguời là "mong đợi ngậm ngùi" tiếng chuông điện thoại của người ta, rồi đôi khi nhấc điện thoại lên lại không biết phải nói gì. Tay mỏi ơi là mỏi vẫn không muốn bỏ điện thoại xuống.
- "Thix" một người là khi đã chuẩn bị rất kỹ những gì phải nói nhưng, đến lúc gặp người ta thì chữ nghĩa 'đi đâu mất tiêu'. Và sau khi về nhà, mặt dù rất muốn vẫn không tài nào nhớ được mình và ngời ta đã nói những gì.
- "Thix" một người là sẵn sàng đi cùng người đó đến những nơi mà người ấy thích mà mình lại cực kỳ ghét.
- "Thix" một người là khi người ta quan tâm đến những chuyện khác và "lỡ" quên mất sự hiện diện của mình thì... mình vẫn có thể bỏ qua.
- "Thix" một người là đi bên cạnh người đó, im lặng, nhìn nhau không nói bất cứ điều gì mà vẫn như đã nói hết những điều cần phải nói...
- "Thix" một người là sẵn sàng đợi người đó dù không biết đợi vì lý do gì. Dù không hề muốn đợi nhưng vẫn không thể 'dời gót' đi đâu.
Thế còn bạn, "thíx" một nguời là như thế nào?